Con quỷ và Jose Mourinho (Phần 1)

(kedumuc) - Toàn bộ sự nghiệp của Jose Mourinho có vẻ là một âm mưu báo thù rất dài. Mặc dù ông có những thành công tuyệt vời trong sự nghiệp ở những nơi khác nhau. Vậy nó đến từ đâu?

Sự lạ lùng sau chức vô địch cùng Chelsea

Vào đầu tháng 5/2015, Chelsea giành được chức vô địch Premier League với chiến thắng tối thiểu 1-0 trước Crystal Palace. Đó không phải là một trận đấu tuyệt vời hay một hiệu suất tốt trong một vài tháng khi thấy Chelsea đã tỏ ra kiệt sức, mệt mỏi và họ phải cảm thấy “biết ơn” khi không có đối thủ nào thật sự là mối đe dọa đủ lớn trong phần còn lại. Đó là một ngày hết sức vui mừng, Mourinho có danh hiệu thứ 3 với CLB và cũng mới là danh hiệu thứ 5 trong lịch sử cả đội bóng. Bất chấp ông chủ Roman Abramovich đã bỏ ra cả tỷ bảng để đầu tư vào đây.

Chức vô địch cùng với Chelsea năm 2015 cũng là lúc bắt đầu những sóng gió ập đến với Mourinho

Lúc đó, có lẽ không ai nhận ra những bước chạy về đích nặng nhọc của Chelsea là báo hiệu trước cho những khó khăn sắp tới. Chắc chắn không ai nghĩ rằng họ sẽ là đội ĐKVĐ có khởi đầu tồi tệ thứ 3 trong lịch sử ở mùa này. Những gì mà mọi người đang nhìn thấy là bước khởi đầu cho một cuộc khủng hoảng sâu sắc.

Tâm trạng của Mourinho cũng là lạ. Ông không tỏ ra mệt mỏi và cũng không ăn mừng. Thông thường vào lúc kết thúc mùa giải, người ta sẽ thoải mái để trả lời những câu hỏi đại loại như: “Hãy nói cho chúng tôi biết, ông giành chiến thắng như thế nào?”, “Ai là cầu thủ đóng góp nhiều nhất”, “Trận đấu nào là quan trọng nhất”.

Nhưng Mourinho đã quyết định không làm như vậy. Đây là ngày của niềm vui, là thời điểm hoàn hảo để vị chiến lược gia người Bồ “thêm mắm thêm muối” vào mối thù đang diễn ra với kìch địch Pep Guardiola, HLV 44 tuổi được bổ nhiệm dẫn dắt Barcelona thay vì Mourinho năm 2008. Guardiola, một cựu cầu thủ Barca rất được yêu mến, thời điểm đó chưa có kinh nghiệm huấn luyện đỉnh cao ngoài một năm huấn luyện đội dự bị, nhưng đã giành 3 chức vô địch Tây Ban Nha và 2 danh hiệu Champions League trong 4 mùa giải tiếp theo ở Barca, khi đội bóng này chơi thứ bóng đá đầy mê hoặc và mang tính cách mạng.

Dáng vẻ bình thản để đón nhận chiếc cúp ở nhiệm kỳ thứ hai với Chelsea

“Đối với tôi”, Mourinho nói. “Tôi không phải là người đàn ông thông minh nhất để lựa chọn một quốc gia và CLB để dẫn dắt. Tôi có thể chọn một CLB khác ở một đất nước khác, nơi vô địch dễ dàng hơn”. Ông không nêu tên Guardiola, nhưng mọi thứ đã tỏ ra rõ ràng. Năm 2013, Guardiola đến với CLB là thế lực bất khả xâm phạm ở Đức - Bayern Munich, nơi mà số lượng câu hỏi “Ai sẽ giành danh hiệu?” chỉ đếm trên đầu ngón tay và Mourinho cho rằng những danh hiệu tại đó không thể bằng chức vô địch mà ông vừa có được cùng Chelsea. Ở một mức độ nào đó ông ấy đã đúng nhưng quan điểm này rõ ràng được đưa ra bởi những hiềm khích cá nhân với Guardiola.

Không quên "đá xoáy" Pep Guardiola ở tận Đức 

“Tôi đã chấp nhận rủi ro”, ông nói tiếp. “Tôi rất, rất hạnh phúc vì đã giành thêm một danh hiệu Premier League nữa sau 10 năm (kể từ danh hiệu đầu tiên) trong nhiệm kỳ thứ hai với CLB. Tôi đã vô địch ở mọi đội bóng mà tôi dẫn dắt. Tôi đến với Inter (Milan), Real Madrid và Chelsea. Mọi danh hiệu đều quan trọng. Vô địch ở Tây Ban Nha với 100 điểm so với một CLB như Barcelona thời điểm đó là một thành tựu lớn mà tôi rất thích thú. Có lẽ trong tương lai tôi phải thông minh hơn và lựa chọn một CLB khác ở một đất nước khác, nơi mà ai cũng có thể vô địch. Có thể tôi sẽ tới một quốc gia mà người giữ đồ cũng có thể làm HLV và vô địch. Có lẽ tôi cần thông minh hơn, nhưng tôi vẫn thích thú với những khó khăn này. Tôi nghĩ mình đang ở đúng nơi. Tôi ở đây cho đến khi nào Abramovich sa thải tôi”.

Thậm chí, theo tiêu chuẩn của Mourinho, điều này thật lạ. Tại sao ai đó vừa vô địch lại lập tức bới móc đối thủ của họ, vốn làm việc ở một đất nước khác? Trong nhận thức muộn màng, câu cuối cũng cũng có vẻ kỳ quặc: ở đây cho đến khi Abramovich sa thải? Mourinho đã nói về sự trở lại Chelsea rằng ông muốn xây dựng một triều đại, bởi cái nghề đầy bạc bẽo này mà ông chưa thể thực hiện được trước đó, ám chỉ một sự bất an. Có lẽ nó chỉ là một phần của cuộc đàm phán hợp đồng sau đó, bởi chỉ vài tuần sau một bản hợp đồng 4 năm đã được ký kết.

 

Kẻ bị ruồng bỏ ở Barcelona

Những câu nói hàm ý “tấn công” Guardiola dường như không phải là sự bộc phát, mọi chuyện đều có nguyên nhân riêng. Nó trở nên rõ ràng rằng, Mourinho đã bị ám ảnh bởi Barcelona, và đặc biệt là Guardiola cũng như triết lý bóng đá ở Camp Nou. Mourinho từng là một người của Barca, nhưng bị ruồng bỏ. Ông từng làm việc với Louis van Gaal tại Barcelona những năm 1990, giai đoạn mà đội bóng này là “quê hương” của những người đàn ông sẽ là các HLV kiệt suất sau này.

Mourinho đi tìm kiếm “vận may” và thành công, nhưng khi ông muốn trở lại thì lại bị từ chối. Ông không phải là một cầu thủ ở đó, mà là một người phiên dịch. Ông không phải là một trong số họ. Ông không tư duy giống họ. Ông nhìn vào trận đấu và không đặt câu hỏi làm sao để thắng cho đẹp mắt, mà chỉ làm thế nào để thắng. Sự thực dụng đó đã khiến ông trở thành tất cả những gì đối lập với Barcelona. Ông trở thành kẻ bị ruồng bỏ, kẻ nổi loạn và xa lạ. Ông sẽ không làm như họ, sẽ làm theo cách của riêng mình và chứng tỏ rằng ông đúng.

Thời gian làm trợ lý HLV cho Val Gaal ở Barcelona

Khi Louis van Gaal tới Barcelona năm 1997, đã dẫn dắt CLB lớn nhất Hà Lan Ajax 6 năm trước đó, ban đầu ông chỉ định làm công tác đào tạo trẻ, nhưng rồi nhanh chóng được yêu cầu thay thế Bobby Robson do thành tích bết bát của đội bóng ở La Liga. Mourinho bắt đầu là người phiên dịch cho Robson ở Porto, nhưng đã gây ấn tượng với cựu HLV ĐT Anh nhờ hiểu biết bóng đá của ông và theo ông sang Tây Ban Nha làm phiên dịch kiêm trợ lý. Theo đề nghị của Robson, Van Gaal đưa Mourinho làm trợ lý thứ ba của ông. Ở tuổi 34, đó là một bước tiến lớn, một dấu hiệu cho thấy ông nhận được sự  tôn trọng bởi những tên tuổi lớn.

Mourinho là con nhà nòi. Ông nội ông là chủ tịch Vitoria, một CLB có quy mô ở Setubal. Cha ông từng là một thủ môn và sau đó là HLV. Mourinho muốn trở thành cầu thủ, nhưng ở tuổi 24, sau 3 lần chơi cho các CLB của Bồ Đào Nha, ông giải nghệ để chuyển sang làm HLV.  Sự nghiệp của cha ông đã khiến Mourinho hiểu nghề HLV bạc bẽo thế nào. Mourinho nhớ và kể khi ông “9 hay 10 tuổi”, cha ông bị sa thải đúng vào ngày Giáng Sinh. Thực tế, điều đó xảy ra năm 1984, khi Mourinho 21 tuổi.


Mourinho và Mourinho Felix (bố)

Mourinho sau đó trở thành một sinh viên tại Instituto Superior de Educacao Fisica ở Lisbon, trường đại học thể thao hàng đầu Bồ Đào Nha, và chịu nhiều ảnh hưởng của giáo sư Manuel Sergio, người tin rằng kiến thức bóng đá là không đủ, mà một HLV còn phải là một nhà tâm lý học, một chuyên gia nói chuyện trước công chúng và nắm bắt được những khoa học khác. Năm 1987, Mourinho rời trường và làm giáo viên thể dục một thời gian ở các trường tiểu học khác nhau, chuyên giúp những trẻ em khuyết tật.


Khi còn là một thiếu niên, Mourinho đã giúp cha mình chuẩn bị báo cáo điều tra đối thủ, những điểm quan trọng trong lối chơi có thể bị phá vỡ. Khi ông 28 tuổi, Vitoria de Setubal, CLB nơi cha ông đã chơi và huấn luyện, nhận ông vào làm HLV đội trẻ. Mourinho đóng vai trò tương tự ở Estrela de Amadora, rồi làm tuyển trạch viên ở Ovarense, 2 trong số những CLB nhỏ của Bồ Đào Nha. Cuối cùng, vào năm 1992, ông có bước tiến lớn, được bổ nhiệm làm việc với Robson, người khi đó đang dẫn dắt Sporting Lisbon.

Robson, một người đàn ông tự nhiên, cởi mở và hào phóng, đã không ngần ngại trao đổi chiến thuật với Mourinho, rồi họ cùng nhau tới Porto, rồi Barcelona, đã cho Mourinho được trao thêm nhiều trách nhiệm hơn. Ông nhận lên kế hoạch giáo án các buổi tập, hồ sơ về đối thủ, nhận ra rằng chàng trai trẻ đầy tỉ mỉ và cẩn thận này là một người hữu ích để phát triển đội bóng.

Những ngày tháng học hỏi đầy tuyệt vời cùng với Bryan Robson của Mourinho

Barcelona vào giữa những năm 90 là một CLB rất đặc biệt, không chỉ vì đội bóng đó đã giành chức vô địch hai mùa giải liền mà vì những con người ở đó. Trong thời gian Mourinho ở CLB, đó là nơi không chỉ đào tạo ra HLV Chelsea tương lai, mà cả HLV hiện giờ của Bayern Munich, Barcelona, Manchester United, Porto, PSV Eindhoven và Southampton. Họ không phải là bản sao của nhau, nhưng tất cả “tụ hội” tại Barcelona. Cái nôi hình thành sự phổ biến về các chiến thuật hàng đầu cho bóng đá hiện đại sau này.

Phong cách chủ đạo ở Barcelona vẫn là bóng đá tổng lực được Rinus Michels mang tới từ Ajax những năm 1971, nhấn mạnh vào kiểm soát bóng, áp sát, đẩy cao đội hình và hoán đổi các vị trí trên sân, đỉnh cao với nó là tiền đạo vĩ đại Johan Cruyff. Khi Cruyff trở thành HLV Barcelona năm 1988, ông gia cố thêm cho triết lý này, cho tới khi Louis van Gaal tới và thay đổi tất cả. Đây có lẽ là cuộc hội thảo về chiến thuật bóng đá vĩ đại nhất trong lịch sử, với triết lý được “chảy” từ Ajax tới Barcelona.

Đội ngũ Ban huấn luyện của Barcelona những năm 90

Thời điểm đó không ai nhận ra nó, nhưng Mourinho là một người đứng bên ngoài nhìn vào. Ông không được chơi bóng ở Ajax hay Barcelona, nên dù phần lớn kinh nghiệm của ông ở bóng đá đỉnh cao là bên cạnh những nhà tư duy lớn của trường phái Barcajax, nhưng đối với Mourinho, dường như nó không phải là điều gì đó quá sâu sắc. Van Gaal ấn tượng với tư duy theo vị trí của Mourinho và cho phép ông đưa ra những lời khuyên chiến thuật trong giờ nghỉ và dẫn dắt đội ở các trận giao hữu. Khi ông ngày càng tự tin, Van Gaal nhận ra “một người trẻ tuổi ngạo mạn không coi trọng quyền lực từ trên, nhưng tôi thích điều đó ở anh ấy. Anh ấy không khép nép, thường đưa ra ý kiến mâu thuẫn với tôi khi nghĩ tôi sai. Cuối cùng, tôi muốn nghe những gì anh ấy nói và kết thúc cuộc tranh luận là nghe anh ấy nhiều hơn những trợ lý khác của tôi”.

 

Tỉ mỉ cho những tình huống nhỏ nhất

Barcelona là nơi đào tạo của Mourinho. Giai đoạn tiếp theo là thực hành. Sau một thời gian ngắn ở Lisbon với Benfica, Mourinho được bổ nhiệm làm HLV của Uniao de Leiria tháng 7/2001. Họ là một CLB nhỏ với ngân sách hạn hẹp, nhưng chơi thứ bóng đá phản công cực kỳ khó chịu của Mourinho và vươn lên vị trí thứ 3 vào tháng 1. Họ tụt lại vào cuối mùa, nhưng các CLB lớn của Bồ đã để mắt tới ông và tháng 1 sang năm, Mourinho được bổ nhiệm làm HLV Porto.

Tại Porto, những ý tưởng của Mourinho lần đầu tiên được “thử nghiệm” ở một “sân khấu” lớn, nơi mà ông sẽ thể hiện tài năng của mình. Chính ở đó ông có được sự kiểm soát mà bàn thân mong muốn, bắt đầu cạnh tranh cho các danh hiệu thay vì chỉ tránh rớt hạng. Ở Porto, Mourinho thay đổi đội hình tùy theo việc chơi ở trong nước hay Champions League.

Porto đã giành được chiếc cúp C1 với lối chơi mà Mourinho đã gây dựng nên

“Ông ấy muốn chúng tôi đẩy rất cao đội hình”, Maniche, một tiền vệ của Mourinho khi đó, nói. “Ông ấy muốn đội bóng phản ứng nhanh khi mất bóng, để giành lại bóng ngay ở tuyến tiền vệ. Áp lực này phải là từ cả đội bóng, chứ không chỉ đến từ một hoặc hai cầu thủ”. Nhưng điểm mấu chốt, khác biệt với trường phái Barcajax là việc cầm bóng không bao giờ quan trọng. “Bóng càng loanh quanh ở giữa sân”, Mourinho từng nói. “Càng có khả năng bị đối thủ cướp mất”. Đó là những biểu hiện đầu tiên của một triết lý mà sau này đã trở thành nổi tiến của Mourinho.

Mourinho luôn cho các cầu thủ của ông xem những bản nghiên cứu về đối thủ. “Một trong những khía cạnh quan trọng nhất về Jose, mà tôi ủng hộ, là các đội khác mới phải thay đổi, còn bạn thì phải giữ bản sắc của mình”, Costinha, tiền vệ trụ của Mourinho ở Porto, nói. “Tất nhiên, ông ấy sẽ cho chúng tôi thông tin chi tiết về đối thủ tiếp theo ở đầu tuần tập và chính xác hơn về các cầu thủ ở gần khu vực chúng tôi chơi nhất. Phong cách chơi của cầu thủ đó ra sao? Anh ta có dễ dính thẻ? Điều đó rất mới mẻ với nhiều người trong chúng tôi lúc bấy giờ, nhưng nó rất hữu ích và giúp chúng tôi chuẩn bị tốt hơn cho mỗi trận đấu”.

Mourinho tỏ ra đặc biệt xuất sắc trong sự chú ý của mình đến từng chi tiết cụ thể, và việc dự đoán những tình huống có thể xảy ra trong trận đấu. “Đôi khi có cảm giác ông ấy có thể nhìn thấy tương lai”, thủ môn Vitor Baia nói. “Tôi nhớ một sự kiện cụ thể ở Benfica, khi suốt tuần ông ấy đã chuẩn bị cho việc chúng tôi nên làm gì sau khi có được một bàn thắng... Ông ấy nói với chúng tôi rằng (HLV Benfica Jose Antonio) Camacho sẽ thay người thế này và thay đổi chiến thuật của ông ấy, và mọi chuyện xảy ra đúng thế, nên chúng tôi biết trước và hoàn toàn chuẩn bị cho điều đó. Đối với cùng một trận đấu, chúng tôi cũng sẵn sàng chơi với 10 cầu thủm, bởi vì Jose biết trọng tài sẽ không thể chịu được áp lực và rút thẻ đỏ. Điều đó đã xảy ra, vì vậy chúng tôi biết phải làm gì để có một chiến thắng tối thiểu”.

Mourinho vẫn chuẩn bị sẵn sàng cho đội bóng của ông trước những kịch bản khác nhau tới ngày nay. Khi Chelsea đánh bại Paris Saint Germain 2-0 ở Tứ kết Champions League 2014. Ví dụ, John Terry tiết lộ rằng họ đã chuẩn bị cho nhiều phương án tỉ số khác nhau. Thậm chí, là làm thế nào để giảm sức mạnh tấn công của đối phương trong 10 phút cuối trận.  Sự chuẩn bị cụ thể là chìa khóa cho những chiến thắng quan trọng.

Một cách khác để Mourinho sẵn sàng cho những trận cầu lớn là về mặt tâm lý. “Sự ganh đua sẽ làm phần việc của họ”, Maniche nói. “Và các cuộc họp báo”. Khả năng gây tác động lên truyền thông luôn là điểm mạnh của Mourinho, chọc giận đối thủ, gây sức ép lên các trọng tài, nhưng nó cũng có hai mặt, khi ông cũng làm chính các cầu thủ của mình trở nên căng thẳng.

Đó có lẽ là một khía cạnh của Mourinho thường bị bỏ qua, trong khi ông có thể cáu kỉnh với các phương tiện truyền thông và thể hiện quyền uy với các học trò, ông cũng có khả năng truyền cảm hứng cho sự tôn sùng từ các cầu thủ. Có những câu chuyện cười ra nước mắt khi Mourinho ôm tạm biệt họ trong ngày rời Chelsea lần thứ nhất. “Ông ấy có thể đùa cợt khi ở ngoài sân tập, nhưng tới lúc làm việc, ông ấy sẽ cực kỳ tàn nhẫn”, Baia nói. “Chúng tôi chỉ tập một tiếng mỗi ngày, nhưng đó luôn là giờ đồng hồ căng thẳng nhất tôi từng trải qua”.

Câu nói thể hiện đúng tính cách và khí chất đặc biệt của người đàn ông này

Baia nhấn mạnh khả năng xử lý những tính cách khác nhau của Mourinho. Những điều mà một HLV nên có. “Ông ấy biết tường tận mọi người tới mức ông có thể kiểm soát cảm xúc của chúng tôi trong từng tình huống”, anh nói. “Trong trường hợp của tôi, ông ấy chỉ vỗ nhẹ vào lưng thôi và tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Tuy nhiên, có những cầu thủ cần được khen ngợi, được tạo động lực, và ông ấy biết ai cần điều đó”.

Tuy nhiên, nó chưa hẳn là một câu chuyện đầy đủ, điều này giải thích nhiều về sự “xảo quyệt quyến rũ” của Mourinho. Tháng 9/2002, Baia bị cấm tham gia các hoạt động của CLB trong vòng 1 tháng sau một trận cãi nhau với Mourinho. Thủ môn này nói anh có “quan hệ tuyệt vời” với Mourinho sau nhiều năm làm việc,từ lúc Mourinho còn là trợ lý HLV. “Nhưng khi ông ấy tới Porto, ông ấy muốn thể hiện ai là ông chủ thực sự: bạn bè ngoài sân, cầu thủ trên sân. Chỉ phong độ là trên hết, không phải các mối quan hệ”.

Porto giành chức vô địch Bồ Đào Nha với điểm số kỷ lục và giành luôn cả Cúp quốc gia lẫn UEFA Cup. Mùa sau đó họ bảo vệ thành công chức VĐQG và vô địch Champions League có lẽ là ấn tượng nhất của thời kỳ hiện đại, cho một đội bóng tầm cỡ như Porto. Năm 2004, Mourinho đã có bước tiến nữa đáng kể, được bổ nhiệm dẫn dắt Chelsea.

 

Những ngày tháng tươi đẹp không kéo dài

Vì thành công tới ngay sau đó, và bởi vì sức hút đặc biệt mà Mourinho tạo ra cho bóng đá Anh ngay trong mùa giải đầu tiên. Nhiều người đã quên mất những tuần đầu của ông tại Chelsea đem đến rất nhiều sự nghi ngờ, ít nhất là về mặt chiến thuật. Trong 6 trận đầu tiên, Chelsea chỉ thủng lưới 1 bàn và kiếm được 14 điểm, nhưng họ cũng chỉ ghi được 6 bàn thắng. Mourinho nói về tầm quan trọng của việc thực hành sự chuyển đổi từ tấn công sang phòng ngự và từ phòng ngự sang tấn công, cùng với đó là  giới thiệt với mọi người khái niệm “nghỉ ngơi khi có bóng”, chuyền bóng về phía sau để các cầu thủ hồi sức, nhưng nhìn chung, bóng đá của ông là một thứ hỗn tạp, thẳng thắn mà nói, đó là một sự buồn tẻ.

Trước Middlesbrough vào tháng 9/2004, ông thay đổi đội hình sang 4-3-3, trở thành hình mẫu đặc trưng cho thời kỷ ở Chelsea, và tất cả mọi thứ thay đổi theo. Frank Lampard lùi lại đá như một tiền vệ con thoi, vai trò anh thế hiện rất xuất sắc, luôn là người thoát ẩn thoát hiện trong vòng cấm đối phương và mùa giải đó anh có được 13 bàn thắng. Sự thận trọng của Mourinho còn được đẩy lên cao hơn so với thời gian ở Porto. Sự khác biệt trong mô hình Barcajax đã thật sự hiện hữu. Chelsea dễ dàng lên ngôi vô địch.

Mourinho đến Chelsea và làm thay đổi bộ mặt của đội bóng này cũng như bóng đá Anh

Vấn đề duy nhất là sự nghi ngờ rằng Roman Abramovich đã đầu tư quá nhiều vào đây mà không có được một sự giải trí cao nhất, đó chính là thứ bóng đá đẹp mắt lôi người ta đến sân hàng tuần như Man United đã làm. Mùa tiếp theo, Chelsea để thủng lưới 7 bàn và có ít hơn 4 điểm, nhưng họ vẫn giành được chức vô địch với một khoảng cách xa các đối thủ còn lại. Nhưng những lời bàn tán về sự bất mãn với Abramovich đã được đẩy lên cao trào. Ông muốn Chelsea phải chơi đẹp mắt hơn. Vì vậy, vị tỷ phú người Nga đã mua thêm nhiều ngôi sao.

Mourinho đã không mấy ấn tượng về các bản hợp đồng đó. Những nỗ lực hòa nhập của các bản hợp đồng lớn, bao gồm Andriy Shevchenko, không đem tới thành công. Mùa 2006-07, Chelsea vẫn vững vàng trong phòng ngự, nhưng thiếu ngòi nổ thực sự trên hàng công. Mối quan hệ giữa Mourinho và Abramovich ngày càng xấu đi, đạt tới cao trào khủng hoảng ở trận bán kết lượt đi League Cup tại Wycombe. Sau khi đội hình với quá nhiều chấn thương của ông chơi chật vật trong trận hòa 1-1 với League Two (đội hạng Tư), Mourinho đã nổi giận. Trong một căn phòng nhỏ ngoài đường hầm tại Wycombe. Ông than vãn, theo cách đặc trưng hờn dỗi của mình.

Ông còn “nấn ná” thêm 8 tháng nữa, nhưng bầu không khí đã nhiễm độc, nặng trĩu và tới cuối tháng 9/2007, ông ra đi.

Mùa Hè tiếp theo, Barcelona sa thải HLV của họ và đang tìm người thay thế. Txiki Begiristain, Giám đốc kỹ thuật của Barca, đã phỏng vấn Mourinho, thông báo với ông quyết định cuối cùng sẽ là của Cruyff, người không có vị trí chính thức nào ở CLB, nhưng là hiện thân sống động nhất của trường phái Barcajax. Mourinho, rất muốn gây ấn tượng, đã gọi cho Chủ tịch CLB Joan Laporta và xin được nói chuyện với Cruyff. Laporta đáp quyết định đã được đưa ra rồi: Barca sắp bổ nhiệm HLV còn chưa có kinh nghiệm đỉnh cao Pep Guardiola. Mourinho nói với Laporta rằng ông đã phạm một sai lầm tệ hại.

Trong cuốn sách của mình, "Goal: The Ball Doesn’t Go in by Chance", Giám đốc điều hành Barcelona khi đó Ferran Soriano nói ban lãnh đạo đã đi tới chỗ lựa chọn giữa Mourinho và Guardiola. “Rõ ràng Mourinho là một HLV tuyệt vời, nhưng chúng tôi nghĩ rằng Guardiola là người phù hợp hơn”, Soriano nói. “Mourinho là một người chiến thắng, nhưng để chiến thắng, ông sẽ tạo ra một sựu căng thẳng, và dần dần sẽ trở thành vấn đề”.

Cuối cùng, Barca vẫn chọn Pep Guardiola

Mourinho đã không bao giờ tha thứ cho Barcelona vì điều đó.

Theo The Guardian

kedumuc

Bình luận